вѣтъ
Old Church Slavonic
Etymology
From Proto-Slavic *větъ (“council, talk”).
Noun
вѣтъ • (větŭ) m
Declension
| singular | dual | plural | |
|---|---|---|---|
| nominative | вѣтъ větŭ |
вѣта věta |
вѣти věti |
| genitive | вѣта věta |
вѣтоу větu |
вѣтъ větŭ |
| dative | вѣтоу větu |
вѣтома větoma |
вѣтомъ větomŭ |
| accusative | вѣтъ větŭ |
вѣта věta |
вѣтꙑ věty |
| instrumental | вѣтомъ větomŭ |
вѣтома větoma |
вѣтꙑ věty |
| locative | вѣтѣ větě |
вѣтоу větu |
вѣтѣхъ větěxŭ |
| vocative | вѣте věte |
вѣта věta |
вѣти věti |
Derived terms
- завѣтъ (zavětŭ, “covenant”)
- отъвѣтъ (otŭvětŭ, “answer”)
- привѣтъ (privětŭ, “intention”)
- съвѣтъ (sŭvětŭ, “advice”)