благодавьць
Old Church Slavonic
Noun
благодавьць • (blagodavĭcĭ) m
Declension
| singular | dual | plural | |
|---|---|---|---|
| nominative | благодавьць blagodavĭcĭ |
благодавьца blagodavĭca |
благодавьци blagodavĭci |
| genitive | благодавьца blagodavĭca |
благодавьцоу blagodavĭcu |
благодавьць blagodavĭcĭ |
| dative | благодавьцоу blagodavĭcu |
благодавьцема blagodavĭcema |
благодавьцемъ blagodavĭcemŭ |
| accusative | благодавьць blagodavĭcĭ |
благодавьца blagodavĭca |
благодавьцѧ blagodavĭcę |
| instrumental | благодавьцемь blagodavĭcemĭ |
благодавьцема blagodavĭcema |
благодавьци blagodavĭci |
| locative | благодавьци blagodavĭci |
благодавьцоу blagodavĭcu |
благодавьцихъ blagodavĭcixŭ |
| vocative | благодавьче blagodavĭče |
благодавьца blagodavĭca |
благодавьци blagodavĭci |
Synonyms
- благодатьникъ (blagodatĭnikŭ)