корьць
Old Church Slavonic
Etymology
From Proto-Slavic *korьcь.
Noun
корьць • (korĭcĭ) m
Declension
| singular | dual | plural | |
|---|---|---|---|
| nominative | корьць korĭcĭ |
корьца korĭca |
корьци korĭci |
| genitive | корьца korĭca |
корьцоу korĭcu |
корьць korĭcĭ |
| dative | корьцоу korĭcu |
корьцема korĭcema |
корьцемъ korĭcemŭ |
| accusative | корьць korĭcĭ |
корьца korĭca |
корьцѧ korĭcę |
| instrumental | корьцемь korĭcemĭ |
корьцема korĭcema |
корьци korĭci |
| locative | корьци korĭci |
корьцоу korĭcu |
корьцихъ korĭcixŭ |
| vocative | корьче korĭče |
корьца korĭca |
корьци korĭci |