Каинъ
Old Church Slavonic
Etymology
Borrowed from Ancient Greek Κάϊν (Káïn).
Proper noun
Каинъ • (Kainŭ) m
- a male given name, Cain
Declension
| singular | dual | plural | |
|---|---|---|---|
| nominative | Каинъ Kainŭ |
— — |
— — |
| genitive | Каина Kaina |
— — |
— — |
| dative | Каиноу Kainu |
— — |
— — |
| accusative | Каинъ Kainŭ |
— — |
— — |
| instrumental | Каиномъ Kainomŭ |
— — |
— — |
| locative | Каинѣ Kaině |
— — |
— — |
| vocative | Каине Kaine |
— — |
— — |
References
- Cejtlin, R.M.; Večerka, R.; Blagova, E., editors (1994), “Каинъ”, in Старославянский словарь (по рукописям X—XI веков) [Old Church Slavonic Dictionary (Based on 10–11th Century Manuscripts)] (overall work in Russian), Moscow: Russkij jazyk, page 280
Russian
Proper noun
Ка́инъ • (Káin) m anim (genitive Ка́ина)
- Pre-1918 spelling of Ка́ин (Káin).
Declension
References
- “Каинъ”, in Национальный корпус русского языка [Russian National Corpus], https://ruscorpora.ru/, 2003–2026