μᾶνις
Ancient Greek
Pronunciation
- (5th BCE Attic) IPA(key): /mâː.nis/
- (1st CE Egyptian) IPA(key): /ˈma.nis/
- (4th CE Koine) IPA(key): /ˈma.nis/
- (10th CE Byzantine) IPA(key): /ˈma.nis/
- (15th CE Constantinopolitan) IPA(key): /ˈma.nis/
Noun
μᾶνῐς • (mânĭs) f (genitive μᾱ́νῐος); third declension
Declension
| Case / # | Singular | Dual | Plural | ||||||||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Nominative | ἡ μᾶνῐς hē mânĭs |
τὼ μᾱ́νῐε tṑ mā́nĭe |
αἱ μᾱ́νῐες hai mā́nĭes | ||||||||||
| Genitive | τῆς μᾱ́νῐος tês mā́nĭos |
τοῖν μᾱνῐ́οιν toîn mānĭ́oin |
τῶν μᾱνῐ́ων tôn mānĭ́ōn | ||||||||||
| Dative | τῇ μᾱ́νῑ tēî mā́nī |
τοῖν μᾱνῐ́οιν toîn mānĭ́oin |
ταῖς μᾱ́νῐσῐ / μᾱ́νῐσῐν taîs mā́nĭsĭ(n) | ||||||||||
| Accusative | τὴν μᾶνῐν tḕn mânĭn |
τὼ μᾱ́νῐε tṑ mā́nĭe |
τᾱ̀ς μᾱ́νῑς / μᾱ́νῐᾰς tā̀s mā́nīs / mā́nĭăs | ||||||||||
| Vocative | μᾶνῐ mânĭ |
μᾱ́νῐε mā́nĭe |
μᾱ́νῐες mā́nĭes | ||||||||||
| Notes: |
| ||||||||||||
| Case / # | Singular | Dual | Plural | ||||||||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Nominative | ᾱ̔ μᾶνῐς hā mânĭs |
τὼ μᾱ́νῐε tṑ mā́nĭe |
ταὶ μᾱ́νῐες taì mā́nĭes | ||||||||||
| Genitive | τᾶς μᾱ́νῐος tâs mā́nĭos |
τοῖν μᾱνῐ́οιν toîn mānĭ́oin |
τᾶν μᾱνῐ́ων tân mānĭ́ōn | ||||||||||
| Dative | τᾷ μᾱ́νῑ tāî mā́nī |
τοῖν μᾱνῐ́οιν toîn mānĭ́oin |
ταῖς μᾱνῐ́εσσῐ / μᾱνῐ́εσσῐν taîs mānĭ́essĭ(n) | ||||||||||
| Accusative | τᾱ̀ν μᾶνῐν tā̀n mânĭn |
τὼ μᾱ́νῐε tṑ mā́nĭe |
τᾱ̀ς μᾱ́νῑς / μᾱ́νῐᾰς tā̀s mā́nīs / mā́nĭăs | ||||||||||
| Vocative | μᾶνῐ mânĭ |
μᾱ́νῐε mā́nĭe |
μᾱ́νῐες mā́nĭes | ||||||||||
| Notes: |
| ||||||||||||
References
- “μῆνις”, in Liddell & Scott (1940), A Greek–English Lexicon, Oxford: Clarendon Press
- μᾶνις in Bailly, Anatole (1935), Le Grand Bailly: Dictionnaire grec-français, Paris: Hachette
- “μᾶνις”, in Slater, William J. (1969), Lexicon to Pindar, Berlin: Walter de Gruyter